Thấy không có ai, bà ngả đàu vào ngực ổng, giọng thì thàm xúc dộng:Mình tha lỗi cho em chứ?Ông Hùng dám đuối nhìn ban bao hiem oto bat buoc

Tôi muốn nói chuyện vóì bà kỉa.

1: Bà Nguyột tái mạt, bán bảo hiểm xe ô tô bán bảo hiểm xe ô tô nhưng trân tĩnh đuọc ngay. Bà dõng dạo hòi:Ồnẹ định nói cì?Ồnạ Hùnsĩ rút từ trontĩ túira riiộí lập giấy vừa xâu vừa cũ, nhìồu chỗ. Bà không ngò đuọc rằng, chồng bà đã ùm những tò giấy này, mà vì cất kỹ, lại lâu ngày chính bà cũng quen đi. Nhưng tình thế đã đến nưóc này, không càn phải qụi iụy van xin, bà đáp giọng bình thản:Đúng, thằng Phong không. Tôi có lỗi là dã lừa đối ông.

Thực tình, tôi cũng chi muốn gia đình dưọc yên ấm. Nhu ông dã biết đấy, từ ngày ấy tôi đã sống hết lòng vói chồng con để mong chuộc lại lỗi lầm. Ông Hùng thỏ phì phì như trâu điên.

Ông nói rít răng:Hừm, lỗi vói chả làm!Bà Nguyệt cưòi nhạt, giọng đanh đá:Thế bâv giò ông còn muốn gì ỏ tôi nữa. Thôi, tôi nghĩ chuyện cũ đã lâu rồi nên xí xóa. Trưóc mắt ban bao hiem oto bat buoc chúng ta hãy nghĩ ban bao hiem oto bat buoc đến con cái. Đùng để cho chúng nó sống trong những mặc cảm đen tối. Mọi chuyện cũ để nguyên vị. Phong vẫn là con của chúng ta, còn Lan vẫn là con cùa ôrig bà bên ấy. Chúng nó vẫn là vọ chồng. Dòi chúng ta đã vấp váp nôn hàn gắn lại cho đòi con cháu được huông hạnh phúc trợn vẹn ông ạ! ổng Ilùng lạng im. Một p sau, ỏng thỏ dài, cất tiếng nhu tụ nói với minh:Củng dành vậy gia bao hiem oto thổi!Thấy chổng dỗ chịu lốp, bà gia bao hiem oto Nguyổt nói. Cái Vân và Ihàng Trúc say nhau như diếu đổ- Ông tính sao?ông lùng nhìn vọ khoát lay bất lực:Tùy hà – ông tràm ngâm – Có. Bà Nguyột dào mát nhìn quanh. Thấy không có ai, bà ngả đàu vào ngực ổng, giọng thì thàm xúc dộng:Mình tha lỗi cho em chứ?Ông Hùng dám đuối nhìn.

Nếu bạn là người quan tâm Khoa học hãy thường xuyên quay trở lại http://ouristguide.com để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Leave a Reply